Mạc Tiểu Bạch tung cước đá văng một tảng đá vụn, ngoái lại phía sau gào lên.
"Đến đây, đến đây!" La Phanh luống cuống tay chân, đánh đạo cấm chế cuối cùng vào la bàn dưới chân. Ánh sáng trên la bàn chợt lóe, độn quang của cả bốn người giữa dòng loạn lưu đột ngột vững vàng trở lại.
"Chẳng biết tên trời đánh nào lại nổ ra một lỗ hổng lớn thế này ngay bên rìa Thanh Lam giới..."
"Đừng chửi nữa." Trần Bình Sinh trầm giọng nói: "Giữ vững trận cước, qua đó xem thử."




